Ngày Phụ nữ Quốc Tế 8/3 đã đến rồi, cho phép lão Cối tôi xin kính chúc những người phụ nữ trong làng ta có một sức khỏe, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống !
Mấy
ngày qua, lão có một số bài kêu gọi cánh đàn ông hãy vùng lên để giành lấy một
ngày kỷ niệm. Song suy nghĩ kỹ, cảm thấy ân hận quá ! Ân hận bởi vì bị mang một
cái tiếng là đàn ông đại trượng phu mà đi suy bì, tỵ nạnh với chị em Phụ nữ.
Nghĩ lại thì với chị em, một năm có thưởng cho họ đến 365 ngày là ngày của họ quả
cũng là xứng đáng.
Thưa cả
làng !
Chúng ta đã biết, người Phụ nữ Việt Nam đã từ lâu
đời được ca ngợi: “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”. Và đức tính “ Cần cù, chịu khó, hy sinh, chịu đựng !”
Nhưng có một điều rất nghịch lý. Tại sao trên các
mặt trận họ không thua kém gì đàn ông, thế mà sao ở hậu phương, gia đình họ lại
chịu nhiều thiệt thòi đến như vậy ? Họ suốt đời bị người ta kêu gọi “Hãy tiếp
tục hy sinh !”.
Để chứng minh cho điều này thi sĩ Hồ Zếnh đã
từng viết:
“Cô gái Việt Nam ơi
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi”
Nhưng nghĩ cho cùng, khi kêu gọi người phụ nữ hãy cứ tiếp tục “hy sinh”, đó chỉ là sự ngụy biện ích kỷ của phái mạnh những muốn đè nặng âu lo, phiền muộn lên đôi vai gầy guộc, nhỏ bé của chị em mà thôi.
Từ ngàn đời nay dưới lũy tre làng, hình ảnh “con trâu đi trước, cái cày theo sau” người ta đã mặc nhiên thừa nhận rằng, ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời thì thân phận của người phụ nữ đã gắn chặt với hai từ “hy sinh”. Sự hy sinh vô bờ bến ấy đến nay vẫn còn bị ràng buộc, nứu bám theo tưởng chừng như có lúc khiến đôi chân họ quỵ xuống. Lo cho chồng con? Đúng rồi. Nhưng còn mẹ già, em dại thì sao? Cũng phải lo tất.
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi”
Nhưng nghĩ cho cùng, khi kêu gọi người phụ nữ hãy cứ tiếp tục “hy sinh”, đó chỉ là sự ngụy biện ích kỷ của phái mạnh những muốn đè nặng âu lo, phiền muộn lên đôi vai gầy guộc, nhỏ bé của chị em mà thôi.
Từ ngàn đời nay dưới lũy tre làng, hình ảnh “con trâu đi trước, cái cày theo sau” người ta đã mặc nhiên thừa nhận rằng, ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời thì thân phận của người phụ nữ đã gắn chặt với hai từ “hy sinh”. Sự hy sinh vô bờ bến ấy đến nay vẫn còn bị ràng buộc, nứu bám theo tưởng chừng như có lúc khiến đôi chân họ quỵ xuống. Lo cho chồng con? Đúng rồi. Nhưng còn mẹ già, em dại thì sao? Cũng phải lo tất.
Có những chị em phải hy sinh cả hạnh phúc của
mình để ở lại cùng cha mẹ lo cho đàn em nhỏ. Thưa, làm sao cô ấy có thể yên tâm
đi xây dựng gia đình khi các em còn dại, cha mẹ đã già và “vườn dâu ai
đốn” ? Thế đấy, đức tính quên mình, lo đến người khác của người phụ nữ Việt Nam dường
như đã thấm sâu vào từng mạch máu và rất đáng được kính trọng.
Thế nhưng, trong thời đại nay sự hy sinh ấy có cần phải được biểu dương mãi không? Không. Tôi quả quyết ngàn lần không. Nghĩ cho cùng khi kêu gọi người phụ nữ hãy cứ tiếp tục “hy sinh”, đó chỉ là sự ích kỷ của phái mạnh những muốn đè nặng âu lo trên đôi vai em gầy yếu của chị em mà thôi.
Thế nhưng, trong thời đại nay sự hy sinh ấy có cần phải được biểu dương mãi không? Không. Tôi quả quyết ngàn lần không. Nghĩ cho cùng khi kêu gọi người phụ nữ hãy cứ tiếp tục “hy sinh”, đó chỉ là sự ích kỷ của phái mạnh những muốn đè nặng âu lo trên đôi vai em gầy yếu của chị em mà thôi.
Tục ngữ Việt Nam có câu “Đời cua, cua máy; đời
cáy, cáy đào”. Sao cứ phải buộc người chị, người mẹ trong gia đình phải đứng ra
gánh vác hết mọi chuyện như vậy ? Thật
là vô lý. Tại sao người vợ phải lo cho chồng con, rất mực thủy chung, đầu tắt
mặt tối đến nỗi không còn lấy giây phút nào để dành cho riêng mình ? Như thế có
phải chồng sẽ yêu hơn, sẽ cưng hơn, sẽ chiều chuộng hơn và cũng sẽ “biết ơn”
nhiều hơn không ?
Không bao giờ, Chị em chúng ta đã nhầm to !
Đàn ông chỉ là cậu trẻ con lớn xác, dù thông minh, dù tài năng, dù gì đi nữa thì họ cũng có một khiếm khuyết “đáng yêu” là ưa cái “lạ” cái “mới”. “Một cái lạ bằng một tạ cái quen”. Cái lạ ấy chắc gì đã hơn được người vợ mình, nhưng nó lại thơm tho hơn, chưng diện hơn, nhan sắc hơn, trẻ chung hơn, “Trắng da vì bởi phấn dồi” nên có thể trong phút chốc nào đó họ quên béng đi hình ảnh tảo tần của người vợ mình.
Cho dù người đàn ông không lăng nhăng đi chăng nữa, theo tôi, sự hy sinh ấy cũng không cần thiết. Khi người đàn bà quá chu toàn, lập tức người đàn ông sẽ trở nên ỷ lại và nuôi dưỡng một suy nghĩ hết sức gia trưởng: đã là vợ thì phải có trách nhiệm lo cho chồng, nhà chồng! Nếu người vợ vừa há mồm ra: “Cả đời tôi hy sinh cho anh…”. Chưa kịp nói hết câu đã nghe tiếng cười mỉa mai đến trơ trẽn và tàn nhẫn: “Ai buộc cô phải hy sinh?”. Nghe mà đau, mà xót.
Nhưng, quan niệm lỗi thời ấy đã đến lúc cần phải thay đổi. Thật sự, không phải ở thời đại computer này mà từ thời khai thiên lập địa, người đàn bà cũng đã có những nhu cầu đòi hỏi như đàn ông. Mẫu số chung nhu cầu của hai giới tính, chung quy lại vẫn là thời gian sống cho chính mình. Khi đó họ mới thật sự tận hưởng giá trị sống mà mọi con người, mọi giới tính khi sinh ra đã bình đẳng. Sự bình đẳng không thể bắt đầu bằng sự hy sinh từ một phía của người đàn bà.
Chẳng lẽ khi có chồng là người đàn bà kết thúc mọi ước mơ trong đời hay sao ? Tôi cực lực phản đối. Nhưng phải thay đổi từ đâu? Từ chính người đàn bà. Vâng, họ phải tự ý thức sự tự do cá nhân khi song hành cùng người đàn ông trên trái đất này. Đừng bao giờ mong đợi sự thay đổi ấy từ các đấng “mày râu”. Phải chính người phụ nữ, tự họ “giải phóng” thân phận mình. Đừng quên, sự tự do không đi cùng yếu đuối.
Này, những đấng “Mày râu” … các ngài có đồng tình như vậy không ? Nếu đồng tình, tại sao không suy nghĩ rằng, chính chúng ta phải biết hy sinh vì giá trị sống, chất lượng sống của chị em phụ nữ ? Bởi họ là mẹ của các con ta, là người chăm sóc ta, người đầu ấp, má kề bên ta và là “Bà Chủ” của ta kia mà…
Quán triệt tư tưởng đó nên trở về đời thường tôi nguyện sẽ làm mọi việc có thể giúp chị em trong gia đình, để bù lại những gì chị em đã phải hy sinh thay tôi, khi tôi còn đang công tác xa nhà !
Hai mẹ con Bà Chủ đi thăm quan Chùa Hương, Bái Đính nhân ngày 8/3
Một số hình ảnh lão Phó Cối- Ô sin cao cấp đang làm việc tại nhà Bà Chủ:
Không bao giờ, Chị em chúng ta đã nhầm to !
Đàn ông chỉ là cậu trẻ con lớn xác, dù thông minh, dù tài năng, dù gì đi nữa thì họ cũng có một khiếm khuyết “đáng yêu” là ưa cái “lạ” cái “mới”. “Một cái lạ bằng một tạ cái quen”. Cái lạ ấy chắc gì đã hơn được người vợ mình, nhưng nó lại thơm tho hơn, chưng diện hơn, nhan sắc hơn, trẻ chung hơn, “Trắng da vì bởi phấn dồi” nên có thể trong phút chốc nào đó họ quên béng đi hình ảnh tảo tần của người vợ mình.
Cho dù người đàn ông không lăng nhăng đi chăng nữa, theo tôi, sự hy sinh ấy cũng không cần thiết. Khi người đàn bà quá chu toàn, lập tức người đàn ông sẽ trở nên ỷ lại và nuôi dưỡng một suy nghĩ hết sức gia trưởng: đã là vợ thì phải có trách nhiệm lo cho chồng, nhà chồng! Nếu người vợ vừa há mồm ra: “Cả đời tôi hy sinh cho anh…”. Chưa kịp nói hết câu đã nghe tiếng cười mỉa mai đến trơ trẽn và tàn nhẫn: “Ai buộc cô phải hy sinh?”. Nghe mà đau, mà xót.
Nhưng, quan niệm lỗi thời ấy đã đến lúc cần phải thay đổi. Thật sự, không phải ở thời đại computer này mà từ thời khai thiên lập địa, người đàn bà cũng đã có những nhu cầu đòi hỏi như đàn ông. Mẫu số chung nhu cầu của hai giới tính, chung quy lại vẫn là thời gian sống cho chính mình. Khi đó họ mới thật sự tận hưởng giá trị sống mà mọi con người, mọi giới tính khi sinh ra đã bình đẳng. Sự bình đẳng không thể bắt đầu bằng sự hy sinh từ một phía của người đàn bà.
Chẳng lẽ khi có chồng là người đàn bà kết thúc mọi ước mơ trong đời hay sao ? Tôi cực lực phản đối. Nhưng phải thay đổi từ đâu? Từ chính người đàn bà. Vâng, họ phải tự ý thức sự tự do cá nhân khi song hành cùng người đàn ông trên trái đất này. Đừng bao giờ mong đợi sự thay đổi ấy từ các đấng “mày râu”. Phải chính người phụ nữ, tự họ “giải phóng” thân phận mình. Đừng quên, sự tự do không đi cùng yếu đuối.
Này, những đấng “Mày râu” … các ngài có đồng tình như vậy không ? Nếu đồng tình, tại sao không suy nghĩ rằng, chính chúng ta phải biết hy sinh vì giá trị sống, chất lượng sống của chị em phụ nữ ? Bởi họ là mẹ của các con ta, là người chăm sóc ta, người đầu ấp, má kề bên ta và là “Bà Chủ” của ta kia mà…
Quán triệt tư tưởng đó nên trở về đời thường tôi nguyện sẽ làm mọi việc có thể giúp chị em trong gia đình, để bù lại những gì chị em đã phải hy sinh thay tôi, khi tôi còn đang công tác xa nhà !
Hai mẹ con Bà Chủ đi thăm quan Chùa Hương, Bái Đính nhân ngày 8/3
Một số hình ảnh lão Phó Cối- Ô sin cao cấp đang làm việc tại nhà Bà Chủ:
