Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Tháng 7, tháng tri ân các anh hùng liệt sĩ, chúng tôi lại quay về Quảng Trị !

 Tháng 7, tháng tri ân các anh hùng liệt sĩ lại trở về. Mới tháng trước đây thôi, nhân dịp kỷ niệm ngày chiến thắng 30/4-1/5 anh em chúng tôi đã có chuyến "hành xác" đi viếng thăm 30 nghĩa trang liệt sĩ thuộc các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng và Quảng Nam. Rồi lại đi thăm chiến trường Tây Nguyên. Mọi người có khái niệm đi du lịch, nhưng anh em chúng tôi không có quan niệm như thế. Bởi đi du lịch là đi nghỉ ngơi, ăn chơi và thăm các danh lam thắng cảnh. Còn chúng tôi, đi đến những nơi anh em đơn vị chúng tôi đã từng chiến đấu, thắp nén tâm nhang thưởng niệm ở những nơi anh em, đồng đội của chúng tôi đã hy sinh, hiện có người đã được về với mẹ, có người đã về được các nghĩa trang liệt sĩ, nhưng phần lớn vẫn còn nằm lại nơi rừng thiêng, nước độc, nằm lại những đáy sông, chân trời và góc biển.  
Vừa về đến nhà, Ban liên lạc cho biết chúng tôi lại có chuyến đi Quảng Trị dự lễ kỷ niệm 45 năm giải phóng Khe Sanh và huyện Hướng Hóa (7/7/1968-7/7/2013) thế là chúng tôi lại chuẩn bị lên đường. Đoàn chúng tôi đi lần này chỉ có 30 người, gồm đoàn Hà Nội: 9 người, còn lại là đoàn Hà Nam; Đà Nẵng; miền Đông-Nam Bộ. 



Nằm về phía tây của tỉnh Quảng Trị, Hướng Hóa là vùng đất có vị trí địa chính trị hết sức quan trọng. Nơi đây đã trở thành địa bàn trọng yếu, tiếp giáp với miền Bắc XHCN, là cửa ngõ hành lang chiến lược của cả nước nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam.


Thất bại trong chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”, năm 1964, đế quốc Mỹ đưa quân vào chiến trường miền Nam thực hiện chiến lược chiến tranh mới: Chiến tranh cục bộ. Nhằm tạo lập một “chốt cứng” ở phía tây bắc chiến trường Trị- Thiên, Mỹ- nguỵ đã tập trung một lực lượng quân sự lớn hòng biến tỉnh Quảng Trị nói chung và huyện Hướng Hóa nói riêng thành vành đai trắng. Chúng tập trung mọi binh lực và kỹ thuật hiện đại, dựng lên hàng rào điện tử Mc.Namara chạy dài từ Cửa Tùng lên đến tận biên giới Việt -Lào; trang bị nhiều vũ khí tối tân như máy bay B52, pháo hạng nặng 175 mm, chất độc da cam, thiết bị nghe nhìn điện tử... cùng các loại vũ khí giết người kiểu mới, đồng thời dốc sức xây dựng tập đoàn cứ điểm Khe Sanh gồm các cứ điểm: Tà Cơn, Làng Vây, Khe Sanh và Huội San (Lào)... trở thành khu vực phòng thủ mạnh nhất. Cụm cứ điểm Tà Cơn được xây dựng với hệ thống công sự dày đặc, hình thành thế trận phòng ngự kiên cố, liên hoàn với cứ điểm Làng Vây nằm trên trục đường 9.


Biểu diễn tiết mục Sức mạnh Việt Nam nhân kỷ niệm 45 năm ngày chiến thắng Khe Sanh

Bao bọc giữa núi rừng Trường Sơn hiểm trở, cao nguyên Khe Sanh - một vùng đất với một diện tích gần 10 km2 được địch đánh giá là “cái mỏ neo”, âm mưu làm bàn đạp cho các cuộc hành quân “tìm diệt”, cắt tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn- đường mòn Hồ Chí Minh, ngăn chặn quân ta từ miền Bắc vào, từ Lào sang, và đường tiến quân xuống vùng đồng bằng ven biển hai tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên -Huế, nên được Nhà Trắng hết sức quan tâm, cam đoan chi viện để giữ bằng được tập đoàn cứ điểm Khe Sanh. Do đó, ngày 21/1/1968, khi quân ta nổ súng tấn công đợt 1 đánh Khe Sanh, chiếm quận lỵ Hướng Hóa, vây hãm làng Vây, Tà Cơn... thì Bộ chỉ huy quân sự Mỹ cho rằng, “đây có thể là một Điện Biên Phủ thứ hai”. Ngay lập tức, tổng thống Mỹ Giôn-xơn chỉ thị cho tướng Tay-Lo lập “Phòng tình hình đặc biệt” tại Nhà Trắng để theo dõi tình hình chiến sự Khe Sanh, kịp thời đề ra cách thức bảo vệ Khe Sanh với bất cứ giá nào; tăng cường thêm 7.000 lính thủy đánh bộ lên trấn giữ Khe Sanh ngoài một lực lượng tinh nhuệ với gần 10.000 tên, gồm 4 tiểu đoàn lính thủy đánh bộ, các lực lượng pháo binh, thiết giáp…, một bối cảnh diễn ra giống như thực dân Pháp nhảy dù xuống Điện Biên Phủ.
Thực hiện Nghị quyết của Bộ Chính trị Trung ương Đảng và mệnh lệnh của Quân ủy Trung ương “về thực hiện cuộc tổng tấn công và nổi dậy đồng loạt trên toàn miền Nam xuân hè 1968”, tập đoàn cứ điểm Khe Sanh được quân giải phóng đặt trong kế hoạch tiêu diệt, đập tan toàn bộ tuyến phòng ngự của địch trong cục diện chiến trường Trị - Thiên Huế nói riêng và trên toàn miền Nam nói chung vào năm 1968.

Theo đúng kế hoạch, từ ngày 20/1/1968, chiến dịch đánh chiếm cụm cứ điểm Khe Sanh và giải phóng Hướng Hóa bắt đầu. Cùng với việc tiêu diệt các cứ điểm phía Tây để mở thông đường số 9, quân và dân ta nổ súng tấn công chi khu quân sự huyện lỵ Hướng Hóa.

Đêm mồng 6 rạng ngày mồng 7/2/1968, lần đầu tiên bộ đội tăng thiết giáp xuất trận, phối hợp với bộ binh và bộ đội địa phương bất ngờ tấn công căn cứ Làng Vây. Quân và dân ta với phương châm “vây, lấn, tấn, phá, diệt địch”, kết hợp bao bây Tà Cơn ngày càng mạnh, làm cho địch trong thế bị động, ngày càng lúng túng.

Trước nguy cơ thất bại, Mỹ - ngụy điên cuồng mở cuộc hành quân giải tỏa bằng chiến dịch “Ngựa bay”, “Lam Sơn 270”, huy động Sư đoàn không vận số 1 của Mỹ, kết hợp với 17 tiểu đoàn nhằm tái chiếm các cứ điểm đã bị mất. Nhưng với vũ khí hiện đại và lực lượng quân khổng lồ lúc này đã không khuất phục ý chí chiến đấu kiên cường, xông lên quyết chiến quyến thắng của quân và dân ta. Cuộc hành quân giải toả “Ngựa bay” của địch bị thất bại nặng nề, vòng vây Khe Sanh ngày càng bị thắt chặt, quân đồn trú của Mỹ bị hoang mang lo sợ, hoảng hốt kêu cứu. Bị thiệt hại nặng nề và trước tình thế bị bao vây cô lập, từ ngày 26/6 trong thế tuyệt vọng, đế quốc Mỹ buộc phải hạ lệnh rút quân khỏi Khe Sanh trong sự thất bại thảm hại.

Tranh thủ thời cơ, quân và dân ta chặn đánh quân địch chạy bằng đường bộ và hàng không. Ngày 9/7 quân và dân ta chiếm giữ cứ điểm Tà Cơn, Khe Sanh hoàn toàn giải phóng, đập vỡ một mảng trọng yếu tuyến phòng thủ đường 9-Khe Sanh của địch. Từ các hướng quân dân ta tiến về tiếp quản chính quyền huyện lỵ, cờ đỏ sao vàng tung bay rợp trời Khe Sanh - Hướng Hoá. Ngày 11/7/1968, Bộ Tư lệnh mặt trận Khe Sanh ra thông báo: “Sau 170 ngày chiến đấu liên tục và vô cùng anh dũng, quyết liệt, quân giải phóng mặt trận Khe Sanh đã chiến thắng oanh liệt, đập tan ý đồ ngông cuồng và ngoan cố của giặc Mỹ tại chiến trường Bắc Quảng Trị, buộc chúng phải thất thủ ở Khe Sanh”. Như vậy, sau 4 đợt tấn công, vây hãm của quân và dân ta từ 20/1 đến 9/7/1968, huyện Hướng Hóa, huyện đầu tiên của tỉnh Quảng Trị được giải phóng hoàn toàn.

Thắng lợi trên mặt trận đường 9 mà đỉnh cao là chiến thắng Khe Sanh-Hướng Hoá có ý nghĩa vô cùng to lớn. Cùng với thắng lợi của cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, ta đã làm đảo lộn thế chiến lược của địch, làm phá sản chiến lược “Chiến tranh cục bộ”, làm lung lay ý chí xâm lược của đế quốc Mỹ, buộc Mỹ phải xuống thang chiến tranh, chấm dứt ném bom phá hoại miền Bắc và ngồi vào đàm phán tại Paris.

Chiến thắng Đường 9 - Khe Sanh là bản anh hùng ca của dân tộc ta, của quân đội ta, cũng là niềm tự hào của quân và dân Quảng Trị và huyện Hướng Hóa anh hùng. Chặng đường 45 năm xây dựng và phát triển của huyện Hướng Hóa 9/7 (1968 - 2013) thật đáng phấn khởi và tự hào, thành tích đó đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng việc phong tặng danh hiệu cao quý “Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới”.

Một số hình ảnh đi dự lễ kỷ niệm:

(Thắp hương tại cửa khẩu Cha Lo-đường đi Cổng Trời)
(Tại thành cổ Quảng Trị)

(Tại bến thả hoa trên dòng sông Thạch Hãn) 
(Bên bờ sông Thạch Hãn)

(Tại cứ điểm 241-Carrol)

(Trên cầu Đakrông)

(Tại nghĩa trang Khe Sanh (đồi Ku bốc)

(Với Thu Uyên tại sân bay Tà Cơn)


(Tại bảo tàng Đường 9-Khe Sanh)


(Bên máy bay Chehook CH-47 của Mỹ trên sân bay Tà Cơn)




(Tại buổi truyền hình trực tiếp)


(Tại lễ khởi công xây dựng đài tưởng niệm và bến thả hoa dòng sông Ô Lâu bên cầu Mỹ Chánh thuộc xã Hải Sơn-Hải Lăng-Quảng Trị)


 (Cùng đoàn trưởng và các cựu chiến binh)
(Thả hoa trên sông Ô Lâu dưới chân cầu Mỹ Chánh)


(Tại nghĩa trang liẹt sĩ Trường Sơn)
(Tại đèo Đá Đẽo trên đường Hồ Chí Minh)
(Tại cột mốc số 0 đường Hồ Chí Minh-Tân Kỳ-Nghệ An)
(Khu tưởng niệm anh hùng liệt sĩ khu vực bến phà Long Đại)

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Tri ân đồng đội !

Cứ mỗi lần trở về với Quảng Trị là Nó lại bồi hồi xúc động. Nơi đây 5 năm trời (1970-1974) so với 40 năm cuộc đời quân ngũ Nó đã từng sống, chiến đấu lao động và học tập cùng với anh em đồng đội chẳng đáng là bao. Nhưng mỗi lần đặt chân lên mảnh đất này, đến các địa danh nơi Nó cùng đồng đội đã từng chiến đấu, các nghĩa trang Liệt sĩ thắp hương tri ân đồng đội Nó đều khóc. Nó thương biết bao nhiêu lớp anh em đồng đội và người dân Quảng Trị của Nó đã hy sinh trên mảnh đất này để cho nó được sống. Hiện nay nhiều người còn đang nằm lại các vùng rừng núi, chân trời, đáy sông và góc biển ! Hôm nay Nó lại trở về Tri ân đồng đội ! Nó nguyện với anh em rằng Trời cho Nó còn sức khỏe Nó đi, năm nào nó cũng sẽ về Tri ân đồng đội !
Hôm nay 04/7/2013 Nó lên đường trở về Quảng Trị dự lễ kỷ niệm 45 năm chiến thắng Khe Sanh và giải phóng huyện Hướng Hóa tổ chức vào 20 giờ 10 ngày7/7/2013 tại Sân bay Tà Cơn, đi thắp hương Tri ân đồng đội.  Chào các bạn blogspot nhé ! Lão phó Cối tôi đi ! Các bạn vô nhà cứ vô tư nhé ! Hẹn một ngày gần đây gặp lại ! 










Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Quảng Trị ơi ta sẽ quay lại với "Mùa hè đỏ lửa" !

Quảng Trị mảnh đất thân thương, anh hùng, bất khuất với một thời mưa bom, bão lửa gắn liền với 40 năm cuộc đời quân ngũ của Nó.
Ngày 7 tháng 7 tới Nó sẽ quay về với Quảng Trị dự lễ kỷ niệm 45 năm chiến thắng Khe Sanh và giải phóng  Hương Hóa, huyện đầu liên của miền Nam được giải phóng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tại thành cổ Quảng Trị


Bên tượng đài chiến thắng Khe Sanh-1968


Sân bay Tà Cơn nơi sẽ truyền hình trực tiếp lễ kỷ niệm 45 năm chiến thắng Khe Sanh và giải phóng huyện Hướng Hóa vào tối 07/07/2013





Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

NGÀY GIỖ MẸ

Mẹ ơi ! Thế là một năm mẹ đã đi xa, về cõi âm phụng sự tiên tổ. Hôm nay họ hàng, con cháu, anh em chúng con quy tụ về đây nhân ngày giỗ đầu của mẹ !  Chúng con cầu mong nơi suối vàng mẹ hãy yên nghỉ ngàn thu, linh hồn mẹ được siêu thoát, phù hộ độ trì cho con cháu mẹ nhé ! 













GIỖ MẸ !

Căn nhà giờ vắng mẹ cha
Khiến đàn con trẻ hết ra lại vào
Hồn mẹ nơi chốn trời cao
Nhớ cha, thương mẹ cồn cào ruột gan
Ngẩn ngơ kìa mấy nhành lan
Nhân ngày giỗ mẹ đầy giàn nở hoa
Khói hương nghi ngút nhạt nhòa
Ai như lưng mẹ xa xa ngoài vườn
Cỏ cây thấy mẹ đỡ buồn
Nắng vui như thấu ngọn nguồn chúng con
Hao hao…dáng mẹ gầy mòn
Thương đàn con trẻ ngủ ngon giấc nồng
Ngoài vườn mấy khóm trầu không
Hoa cau chúm chím mẹ trồng năm xưa
Lưng còng đon đả sớm trưa
Bạc vai áo mẹ sớm trưa tảo tần
Mẹ ơi… trên quãng đường trần
Chúng con luôn vẫn vẫn cần mẹ ơi..!
Chắp tay khấn lạy ông trời
Suối vàng mẹ sống cuộc đời bình yên…

         

Nam Định 15/6/2013 (8/5 Quý tỵ)

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Nỗi day dứt 45 năm chưa lúc nào nguôi ! (Theo lời kể của ông Dương Đình Dung-CCB Sư đoàn 304; Thọ Dương ghi)


Nghe tin tối ngày 7/7/2013 tới đài Truyền hình Việt Nam phối hợp với TU, UBND, HĐND tỉnh Quảng Trị tổ chức kỷ niệm 45 năm chiến thắng Đường 9 - Khe Sanh năm 1968 tại sân bay Tà Cơn, chào mừng huyện Hướng Hóa là huyện đầu tiên của miền Nam được giải phóng, trong lòng tôi không nguôi ngoai được nỗi day dứt của mình về một người chiến sĩ đã hy sinh trước giờ nổ súng mà tôi trực tiếp mai táng trong lòng địch.
Thời gian đó tôi là Trung đội trưởng trinh sát thuộc Đại đội 20 trinh sát của Trung đoàn 24 Sư đoàn 304. Để chuẩn chi cho đơn vị tiến công tiêu diệt cứ điểm Làng Vây, tôi được trung đoàn giao nhiệm vụ chỉ huy 1 tiểu đội tiến hành đặt đài quan sát và tổ chức trinh sát thực địa bám nắm địch, giúp cho chỉ huy trung đoàn xây dựng quyết tâm tiêu diệt địch một cách chính xác. Đài quan sát của chúng tôi được đặt trên một điểm cao hướng Tây Bắc, cách Làng Vây khoảng một nghìn mét.
Chiều ngày 18 tháng 12 năm 1968, tôi cùng tiểu đội trinh sát làm nhiệm vụ dẫn đường và cảnh giới cho đoàn cán bộ của Tiểu đoàn 5 đi trinh sát thực địa. Đoàn cán bộ gồm có các đại đội trưởng bộ binh, đại đội trợ chiến của tiểu đoàn, các cán bộ đơn vị trợ chiến của trung đoàn tăng cường cho tiểu đoàn 5, do đồng chí Sần-Chính trị viên tiểu đoàn, đồng chí Ninh-Tham mưu trưởng tiểu đoàn chỉ huy.
Chúng tôi lợi dụng địa hình địa vật tiến hành quan sát xa; Khi trời tối dần, chúng tôi bắt đầu lợi dụng địa hình địa vật, từ đài quan sát theo sườn Bắc Đường số 9, qua cầu Bia Hiêng, tiếp cận vào phía Tây căn cứ Làng Vây.
Khoảng 20 giờ cùng ngày, chúng tôi vào cách điểm chính căn cứ Làng Vây khoảng 300 mét, cách đồn tiền tiêu của căn cứ Làng Vây khoảng 100 mét thì gặp vào ổ phục kích của trung đội thám báo địch từ Làng Vây chúng phái ra cảnh giới. Đồng chí Nguyễn Văn Sợi hy sinh tại chỗ, đồng chí Phạm Văn Toàn bị thương nhẹ. Hai đồng chí cùng quê xã Trực Đông, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định. Để giữ bí mật cho trận đánh và cho chiến dịch chúng tôi không được phép nổ súng. Tôi và đồng chí Trần Văn Chế ở thôn Thư Điền, xã Nghĩa Thành, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định bí mật đưa thi hài Nguyễn Văn Sợi về đài quan sát, tổ chức mai táng và thầm nói với linh hồn em rằng: Hãy yên nghỉ tại nơi đây, sau này trận đánh và chiến dịch kết thúc chúng tôi sẽ đưa em về nơi quy tập các liệt sĩ của đơn vị.
Trận đánh Làng Vây kết thúc thắng lợi, chiến dịch Đường 9-Khe sanh 1968 toàn thắng, huyện Hướng Hóa hoàn toàn được giải phóng. Đơn vị chúng tôi lại cơ động tham gia các chiến dịch: Lam Sơn 719 (Đường 9-Nam Lào)-1971; Tiến công và phòng ngự Quảng Trị 1971-1973.
Năm 1973 tôi bị thương và sức khỏe yếu, được đơn vị cho ra Bắc điều dưỡng. Đến 1/11/1974 do thương tật và tình hình sức khỏe, cộng với gia đình khó khăn nên tôi dời khỏi đơn vị, dời khỏi quân ngũ từ đó. Tiếp theo đơn vị lại cơ động tham gia các chiến dịch: Thượng Đức-1974 và chiến dịch Hồ Chí Minh 1975 rồi tham gia chiến đấu ở chiến trường Căm Pu Chia.
45 năm đã trôi qua, tôi bây giờ đã bước sang tuổi 75, một nỗi day dứt
trong lòng tôi không thể nguôi ngoai được. Đồng chí Sợi hy sinh trong lòng địch, nên việc mai táng thi hài đồng chí chỉ có tôi còn nhớ khu vực, đơn vị không ai biết. 
Nguyễn Văn Sợi ơi ! 45 năm em đi xa, quê hương em bây giờ cũng có nhiều thay đổi. Bố, mẹ, và anh trai cả đã mất cả rồi. Gia đình chỉ còn 2 chị gái tuổi đã cao, điều kiện kinh tế khó khăn lắm không thể đi tìm em được. Hôm nay, anh xuống nhà thắp nén nhang cho em trước khi anh đi dự lễ kỷ niệm 45 năm chiến thắng Khe Sanh, anh sẽ cố gắng đến khu vực đài quan sát của chúng mình năm xưa, em sống khôn chết thiêng thì hiện về để anh đề nghị với chương trình “Trở về từ ký ức” của Đài truyền hình Việt Nam, Các cấp ủy Đảng chính quyền huyện Hương Hóa, tỉnh Quảng Trị; lãnh đạo chỉ huy Sư đoàn 304 Quân đoàn 2 tìm kiếm đưa thi hài em về quê hoặc nghĩa trang Liệt sĩ  để ngày lễ, ngày tết gia đình và đồng đội có điều kiện thắp nén nhang tưởng nhớ tới em, em nhé !

(Di ảnh liệt sĩ Nguyễn Văn Sợi)
  

(Người trung đội trưởng-(45 năm về trước) thắp nén nhang cho các cụ thân sinh và đồng chí Nguyễn Văn Sợi)

(Người yêu liệt sĩ Nguyễn Văn Sợi ở quê. thắp nén nhang tưởng nhớ tới anh)

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Các cụ lại đi biển !

Tháng 5 âm lịch trời nắng như thiêu như đốt, con cháu còn đang phải gồng mình lên để chống trọi với cái nắng, cái nóng và cái gió. Vợ chồng con cái chúng nó rủ nhau đi nghỉ ngơi, đứa lên rừng, đứa xuống biển, đứa thì đi Tây, đứa thì đi Tầu. Còn các lão già thì sao ? Các lão không nóng chắc ? Chúng mày đi được thì các lão cũng phải Phượt chứ, kém gì ? Thế là 150 cụ rủ nhau đi biển !
Nói đến phượt thì từ lão 60 đến cụ 90 mắt sáng lên ! Đi không mất tiền, lại còn được ăn, được xe đưa, xe đón, đi về còn có quà chứ ! Không đi thì thiệt à ? Ở nhà khác gì ở tù ! Nhất là sau chuyến đi này về có Cụ "Ngồi sau nải chuối ngắm gà khỏa thân cũng không ngán nhá ! Thế là phải cố mà đi ! 
Từ sáng sớm 3 xe con, 2 xe lớn đã đón các cụ đi biển. Chuyến đi của các cụ đã được chuẩn bị từ trước đó 1 tháng do sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh mời các cụ về tham quan huyện Nghĩa Hưng, huyện trọng điểm của tỉnh về "Xây dựng nông thôn mới". 
Sau gần một tiếng cơ động, khoảng 07 giờ 30 các cụ đã có mặt tại xã Nghĩa Sơn, xã đã hoàn thành 17/19 tiêu chí "Xây dựng nông thôn mới". Là một xã thuần nông, đến nay cơ cấu kinh tế chỉ còn 30% là sản xuất nông nghiệp, còn lại 70% là cơ cấu công nghiệp và dịch vụ. Tại Hội trường của xã, các cụ được nghe đồng chí bí thư báo cáo kết quả sau hơn hai năm xây dựng nông thôn mới.


Tiếp theo đó các cụ lên xe đi thăm cánh đồng "Mẫu lớn". Nếu trước đây, mỗi gia đình có từ 5 đến 7 mảnh ruộng thì nay chỉ còn 1 mảnh thôi. Mảnh liền mảnh, chứ không còn sự phân cách giữa các gia đình nữa. Tất cả cùng cày bừa, cùng cấy, cùng thu hoạch một đợt và cùng gieo xạ 1 giống lúa. Sản xuất hoàn toàn bằng máy móc hết. 

Nhìn cả cánh đồng chỉ có hơn chục chiếc máy gặt đập liên hợp làm việc, nông dân bây giờ làm ăn sướng thật.
Mấy cụ là cán bộ lão thành khen lấy, khen để ! 

Hệ thống đường sa ở nông thôn, đường ra cánh đồng đều được bê tông hóa, các bờ kênh đều được kè đá sạch sẽ.

Thăm đồng ruộng xong, các Cụ bắt đầu tiến ra biển thăm quan hệ thống kênh mương và đê biển; khu nuôi trồng thủy sản:



Đến lượt rủ các cụ ra biển để tắm mát, các cụ ứ vào chơi ! Già rồi xuống biển trời nóng này lên có mà toi !
Thôi thì đã ra biển thì mời các cụ đứng trước biển tí xem sao:


Đứng trước biển con người ta thật nhỏ bé !

Kết thúc chuyến đi các cụ quay về UBND huyện giao lưu với cán bộ và công nhân viên của huyện và dự bữa cơm thân mật. Đồng chí chủ tịch câu Lạc bộ tặng hoa và Vật lưu niệm.
Chuyến đi "cưỡi ngựa xem hoa" của các Cụ thật là ý nghĩa. Nhất là những cụ tuổi đã cao, sức đã yếu rất phấn khởi, vì không biết sang năm các cụ có còn đi được nữa không ? Vì mỗi một năm câu lạc bộ bị quan Diêm Vương cắt hộ khẩu 5 cụ ! he he .
Nhưng được sống với các cụ đời vẫn tươi vui lắm ! Vì Lão Cối tôi so với các cụ mình vẫn còn là Thanh Niên !